Nếu bạn đang chuẩn bị để triển lãm tranh, hoặc bán tranh qua phòng trưng bày theo cách sáng tạo hơn, chắc hẳn bạn đã có một Bộ Tranh Chủ Đạo gồm 20 hoặc 30 bức tranh có cùng kiểu cách, tông màu và chủ đề có thể phân biệt bạn với bất kỳ họa sĩ nào khác.
Thay vì vậy, nhiều họa sĩ muốn vẽ tranh dường như bị kẹt ở khâu đầu tiên: tính linh hoạt. Nói chung, người ta không hề muốn biết bạn linh hoạt đến mức nào! Có rất ít ngoại lệ, tôi nghĩ rằng bạn phải chuyên biệt hóa một thời gian khá dài trước khi bạn tự ban cho mình sự xa xỉ của tính linh hoạt.
Để làm mọi người chú ý, người ta cần phải nhận ra bạn đã, và chỉ với một “bộ hồ sơ họa sĩ” toàn ghi một chữ “phong cách nghệ thuật”. Một gợi ý là nếu bạn muốn một phòng tranh trưng tranh của bạn, chủ phòng tranh sẽ muốn biết bạn vẽ tranh gì, và nếu người đó thích, nghĩ rằng nó thú vị, người đó sẽ muốn có thêm tranh cùng chủ đề khi đã bán hết tranh của bạn. Thứ bạn cần là một bộ tranh chủ đạo.
Tôi biết mình “lên lớp” tới một mức độ nào đó chỗ này, nhưng nhiều họa sĩ già dặn hiểu họ cần một phong cách riêng biệt, nhưng tôi vẫn nghe nhiều họa sĩ phân vân liệu họ có đi chệch trọng điểm hay không.
Tập Luyện Để Vẽ Bộ Tranh Chủ Đạo
Đây là một bài tập cần suy nghĩ. Hãy quyết định chọn một phong cách, chùm chủ đề, màu sắc riêng, và một tầm giá trị mà bạn yêu thích, và thoải mái khi vẽ nó. Thật tập trung vào nó. Chó ư ? Quá rộng. Một giống chó thôi. Quá rộng. Một con chó cụ thể thôi. Như vậy sẽ làm hẹp màu sắc riêng của bạn lại. Hãy vẽ đi vẽ lại con chó kia, với cùng một tông màu. Nhưng con chó kia không phải là một con chó bình thường. Con chó trong bức tranh phải giống y hệt một con chó, và có thể trở thành biểu tượng của vô số thứ. Ví dụ tiêu biểu – Họa sĩ Mỹ gốc Pháp George Rodrigue với bức tranh “Con Chó Xanh” (Blue Dog) với mọi hiện thân của nó.
Nhưng tôi sẽ đi xa hơn nữa. Tôi sẽ vẽ 12 bức tranh về con chó của mình với cùng cỡ tranh và cùng loại vải bạt (hoặc giấy vẽ). Con chó trong tranh của tôi có lẽ sẽ mang gì đó đằng sau không hề liên quan gì đến loài chó. Và nó sẽ không chỉ ngồi trên tấm vải bạt nhìn vu vơ đâu đó. Nó sẽ đang làm gì đó khác hơn. Dù sao thì, bạn hiểu mà. Tập trung, tập trung và tập trung! Bạn đâu có gì để mất ngoài một ít vật liệu vẽ, và bạn có thể tận hưởng cảm giác vẽ cùng một đối tượng đủ để vẽ liền 12 bức tranh thay vì chỉ một bức.
Nếu bạn thích hoa, hay phong cảnh, làng mạc Việt Nam, hay các thiếu nữ mặc Áo Dài, hoặc trâu nước, hãy áp dụng cách nghĩ này với mỗi đối tượng vẽ. Nhưng đừng tham việc quá. Bạn phải chọn một thứ thôi! Bạn càng thu hẹp đối tượng càng tốt. Nếu là trái cây, nếu bạn chọn táo hoặc lê, nó phải đặc biệt – hoặc nó phải có nét lạ độc đáo trong đó – trừ khi bạn muốn tranh tài với hằng hà sa số họa sĩ vẽ táo và lê ngoài kia.
Bộ Tranh Chủ Đạo Trừu Tượng
Có lẽ tranh trừu tượng là khó vẽ nhất. Nếu bạn là một họa sĩ chuyên vẽ trừu tượng, bạn phải có vài lựa chọn khác biệt. Một màu sắc riêng giới hạn thì tốt. Nhưng sẽ là tranh lập thể hay tranh bố cục? Phong cách thoáng hay nhiều góc cạnh? Tượng trưng hay không tượng trưng? Màu sắc đậm hay nhạt? Gồ ghề hay bằng phẳng? Hãy lựa chọn. Và hãy quyết định theo cách đó nếu bạn vẽ những đối tượng có thật. Khi tôi quyết định tập trung vẽ một thứ duy nhất, tôi mất bốn năm liền vẽ những đối tượng thực tế. Giờ đây tôi vẽ những loạt tranh cùng chủ đề, nhưng vẫn cố gắng giữ mỗi bộ tranh chủ đề đó có cùng bản chất.
Mục đích của việc này là bạn buộc chính mình lựa chọn một đối tượng nào đó và vẽ nó đủ lâu để tích cóp được một bộ tranh chủ đề phản ánh được phong cách hội họa của bạn! Bạn không cần phải ở lại với đối tượng đó mãi mãi, hoặc vứt bỏ những khám phá đó và vẽ những thứ hoàn toàn khác, nhưng việc bạn chứng minh với mính mình cũng như với công chúng rằng bạn có khả năng chuyên sâu vào cái cốt lõi của thứ gì đó là rất hữu ích. Bạn có thể kết thúc quá trình đó với một bộ tranh mỹ mãn.
Và luôn luôn nhớ rằng khi bạn cần hỗ trợ để viết các tuyên ngôn nghệ thuật cho mình bằng tiếng Anh hay tiếng Pháp bạn có thể liên lạc với tôi. Tôi rất sẵn lòng gúp bạn bất cứ lúc nào.
Tuấn Anh “Marc”
marc@vietartforum.com

Comments